Tại sao lãnh đạo bằng sợ hãi vẫn tồn tại — và tại sao nó cần phải chấm dứt?

Tại sao lãnh đạo bằng sợ hãi vẫn tồn tại — và tại sao nó cần phải chấm dứt?

Tôi đã thấy điều này quá nhiều lần: những tổ chức nơi các quyết định không được dẫn dắt bởi dữ liệu hay đối thoại, mà bởi sự sợ hãi. Những nhà lãnh đạo tin rằng áp lực tạo ra hiệu suất, im lặng đồng nghĩa với đồng thuận, và kiểm soát chặt chẽ sẽ đảm bảo kết quả.

Trong ngắn hạn, điều đó thậm chí có thể “có vẻ hiệu quả”. Mọi người tuân thủ. Deadline được hoàn thành. Không ai dám phản biện.

Nhưng theo thời gian, một điều nguy hiểm hơn xảy ra.

Mọi người ngừng suy nghĩ.

Ngừng lên tiếng.

Và cuối cùng, họ ngừng quan tâm.

Lãnh đạo bằng sợ hãi không chỉ làm suy yếu văn hóa tổ chức—nó còn bóp méo thực tế. Thông tin không còn được truyền lên một cách trung thực. Vấn đề bị che giấu. Phản hồi biến mất. Nhà lãnh đạo bắt đầu đưa ra quyết định dựa trên những “sự thật đã bị lọc”, thay vì tình hình thực tế. Và khi vấn đề lộ ra, thường đã quá muộn.

Với tư cách là một CEO, đây mới là rủi ro thực sự: không phải nhân viên sẽ thất bại—mà là họ sẽ không nói cho bạn biết khi mọi thứ đang thất bại.

Điều mà nhiều lãnh đạo đánh giá thấp là: hiệu suất được xây dựng trên niềm tin, không phải sự kiểm soát. Nghiên cứu đã liên tục chứng minh rằng những tổ chức có mức độ tin cậy cao vượt trội về năng suất, sự gắn kết và tăng trưởng dài hạn. Nhưng niềm tin không thể tồn tại trong môi trường bị chi phối bởi nỗi sợ.

Và cần nói rõ—sợ hãi không tạo ra trách nhiệm. Nó chỉ tạo ra sự tuân thủ. Hai điều này hoàn toàn khác nhau. Tuân thủ mang lại kết quả ngắn hạn; trách nhiệm tạo ra giá trị dài hạn.

Trong bối cảnh ngày nay, nơi khả năng thích ứng và đổi mới là yếu tố sống còn, sợ hãi không chỉ kém hiệu quả—mà còn rất tốn kém. Nó giết chết sự sáng tạo, làm chậm quá trình ra quyết định và đẩy nhân tài rời đi.

Giải pháp không phải là “mềm yếu”. Mà là chủ động và có chủ đích.

Lãnh đạo thực sự là tạo ra một môi trường nơi:

  • Mọi người cảm thấy an toàn để nói sự thật
  • Đội ngũ được khuyến khích thử nghiệm và học hỏi
  • Trách nhiệm đi kèm với sự hỗ trợ
  • Đối thoại thay thế cho suy đoán

Đó chính là điều chúng ta gọi là an toàn tâm lý—và nó không phải là một “đặc quyền”. Nó là một lợi thế cạnh tranh.

Là người lãnh đạo, chúng ta luôn có một lựa chọn.

Xây dựng một tổ chức nơi mọi người làm việc vì sợ hãi…

Hay một tổ chức nơi mọi người làm việc vì cam kết.

Chỉ một trong hai cách này có thể mở rộng.
Chỉ một trong hai cách này có thể bền vững.

Và chỉ một trong hai cách này xứng đáng để dẫn dắt.

Nguyễn Tuấn

Chia sẻ bài viết
HTA Holdings
HTA Holdings cung cấp các dịch vụ đầu tư giáo dục quốc tế, tư vấn chiến lược và các giải pháp sáng tạo, kết nối các tổ chức giáo dục, sinh viên và các cơ hội toàn cầu để thúc đẩy tăng trưởng bền vững.
Bài viết khác